Cô gái ngoại quốc có tên Blossom và bài viết trên blog cá nhân về Việt Nam đang khiến nhiều người khá thích thú. Liệu rằng cô gái này đã thấy được những gì ở Việt Nam?

Việt Nam là đất nước của sự tuỳ tiện. Từ bà bán hàng ăn sống trước cửa căn hộ của bạn, sáng nào cũng băm chặt từ 5h sáng khiến bạn tỉnh giấc, từ ông chở gà bạn gặp trên phố, trên xe chằng phải đến cả trăm con, cho tới người phụ nữ ngồi trước quán Bia Hơi, vừa nhiếc móc bạn vừa ngoáy mũi

Dù trải nghiệm của bạn có tốt hay xấu ở đây thì tôi tin bạn sẽ chẳng bao giờ buồn chán. Và đây là sáu điều kỳ cục tôi đã cảm nhận được ở Việt Nam.

Bấm còi liên tục

Bấm còi ở Việt Nam thực sự có nghĩa là: “Xin chào! Tôi tới đây!”. Nó trái ngược hẳn với phương Tây, nơi ta thường chỉ làm điều này khi không thể chịu nổi tay tài xế nào đó, hoặc chửi rủa để họ tránh đường.

Ở Việt Nam, người ta bấm còi chỉ để báo với bạn rằng họ đang lái xe sau bạn. Và việc ấy thường đi kèm với một cái gật đầu và nụ cười. Chỉ là thay lời nói: “Này! Tôi đây, báo cho anh biết thế thôi”, chứ chẳng phải ý rằng “Thằng kia, biến ra!”.

Ở Việt Nam, việc lao ra giữa dòng xe cộ đang đi tới là hoàn toàn bình thường, bởi tài xế dù thế nào cũng sẽ né bạn ra. Mà thực tế thì ngoài cách đó ra, chẳng còn cách nào khác để sang đường cả.

Xe cộ ở Việt Nam rất đông đúc và việc bấm còi dường như chẳng có tác dụng. Nhưng họ thì vẫn dùng như một phép thuật nào đó vậy.

Xe máy không bao giờ dừng để nhường đường, họ chỉ việc đi xung quanh bạn.

Em bé trên một chiếc xe máy! Thông thường cả gia đình, có em bé cũng đều ngồi trên một chiếc xe.

Khi bạn sang đường ở Việt Nam trông sẽ như thế này.

Bằng chứng là, có lần, anh xe ôm chở tôi dừng ngay giữa đường phố xe cộ qua lại. Chính xác là anh ta đã tắt máy chỉ để gõ một dòng vào Google translate dịch sang tiếng Anh, hòng nói với tôi “Em rất đẹp”, trong khi những chiếc xe bán tải to tướng từ đằng sau lao tới, lượn qua tránh chúng tôi.

Tôi thực sự đã phát khiếp và nghĩ rằng mình chắc chắn sẽ bị đâm. Thế nhưng, kỳ diệu thay, mọi người cứ vẫn né được chúng tôi như bình thường. Chắc chắn điều tương tự chẳng bao giờ xảy ra ở một quốc gia phát triển tại châu Âu. Ở những nước như Mỹ mà như vậy thì bạn đã chết trên đường rồi.

Không có khái niệm về thời gian chính xác

Dường như người Việt không có khái niệm chính xác về thời gian. Cứ khi nào tôi hỏi ai đó rằng việc nọ việc kia bao giờ kết thúc, hoặc bất cứ câu hỏi nào liên quan tới thời gian, thì có vẻ chẳng có ai đưa ra được câu trả lời chắc chắn.

Cứ như thể thời gian ở đây mang một ý nghĩa nào đó hoàn toàn khác, còn họ cứ đinh ninh điều gì tới sẽ tới. Thế nên, với người phương Tây chúng ta thì quan trọng là cần buông bỏ khái niệm thời gian rất khắt khe, thả trôi mình theo nhịp sống như bao người khác xung quanh.

Điều này cũng tốt thôi, bởi ở đây các quy tắc về thời gian hoàn toàn linh hoạt và thoải mái hơn, nhưng cũng sẽ khó chịu chẳng kém nếu bạn phải bắt tàu, và khi hỏi giờ tàu chạy thì lại nhận được một câu trả lời đại khái là “Sắp rồi” hoặc “Đừng có lo”.

Một ví dụ khác là khi tôi làm việc ở một trung tâm Anh ngữ, tôi sẽ có lịch làm việc theo tuần, nhưng rồi thực sự chẳng để làm gì.

Có những ngày tôi có mặt đúng 7 giờ sáng, sẵn sàng đứng lớp. Tôi đi vào, giới thiệu bản thân và bắt đầu viết lên bảng, rồi thì có một nhân viên người Việt của công ty đi vào, kéo tôi ra, bảo tôi là lớp này đã bị hủy và tôi sẽ phải đi loanh quanh chờ khoảng hơn 1 tiếng nữa để dạy lớp kế sau.

Tôi luôn được thông báo những chuyện quan trọng vào phút cuối hoặc khi đã quá muộn, còn phản ứng tức thì của người kia sẽ là “Đừng lo, mọi chuyện ổn, bạn chỉ cần chờ ở đây thôi!”. Rồi thì tất cả mọi người hành động như thể chẳng có chuyện gì, còn tôi chỉ nên kiên nhẫn và chấp nhận.

Hầu như lần nào tôi cũng đều nhận thấy họ chẳng có chút nào tôn trọng thời gian của các giáo viên nước ngoài.

Nhân viên người Việt cứ làm khó chúng tôi, yêu cầu chúng tôi bất cứ điều gì thuận tiện cho họ, mặc kệ việc chúng tôi đã lãng phí thời gian như thế nào. Ấy vậy nhưng, bản thân họ lại không muốn giáo viên nước ngoài chúng tôi thay đổi hay yêu cầu gì vào phút chót.

Thực phẩm kỳ lạ

Đúng như tôi nói đấy. Người Việt nổi tiếng với những món ăn lạ lùng, thường gây tranh cãi như thịt chó, thịt mèo, trứng vịt lộn, rùa, chuột, thậm chí, tôi xin được nói, là cả nhím nữa.

Với khẩu vị của người phương Tây, những món ăn này đôi khi vô cùng gớm ghiếc, nhưng với người Việt lại hoàn toàn bình thường. Bạn cứ tới Việt Nam và khám phá một vài khu chợ bán đồ ăn đường phố mà xem, khả năng là các giác quan của một người phương Tây sẽ bị offended.                                                                                           Theo:giadinhcuocsong