“Khách vừa đút vào em đã có khách mới”, có ngày em “ĐƯỢC ÚP” hơn 50 phát/ngày đấy

Theo khảo sát của Q, “thổ địa” vùng đất này, “sống bám” ở bãi biển Quất Lâm (Giao Thủy- Nam Định) có ít nhất khoảng 200 cô gái m.ạ.i d.â.m.

0
2159

Theo khảo sát của Q, “thổ địa” vùng đất này, “sống bám” ở bãi biển Quất Lâm (Giao Thủy- Nam Định) có ít nhất khoảng 200 cô gái m.ạ.i d.â.m.

Hơn chục năm trở lại đây, Quất Lâm trở thành “thiên đường sung sướng”, dù bãi biển không quá đẹp, món ăn không quá ngon. Bởi những gã “hám của lạ” đến đây sẽ được đón tiếp từ A đến Z.

Vì tiền, nhắm mắt đưa chân?

Các dãy ki ốt ở đây được chia thành số chẵn, số lẻ và hầu như núp dưới cái tên nhà nghỉ, đặc sản biển, nhà hàng ăn uống… đều là chỗ đến các quý ông giải trí. Các nhân viên nữ ở đây được nuôi ăn ở, và đúng ra công việc của họ là bưng bê, nấu ăn, phục vụ khách thì họ lại ăn mặc mát mẻ, hở hang và sẵn sàng bán “vốn tự có” cho khách làng chơi. Vào mùa hè, các cô gái này cũng ào ra bãi biển tắm và mồi chài. Họ còn đứng ở cửa, nhìn thấy khách thì mời: “Anh ơi, vào chơi đi”.

Khách sà vào, nếu đồng ý thì được báo giá, rồi sẽ được dẫn vào căn phòng chừng 5m2, nhờ nhờ ánh điện bốc lên mùi ẩm mốc, hôi hám rất đặc trưng.

Với những cô gái ưa nhìn, nhiều khách “dùng” thì mỗi ngày có thể tiếp đến 25 khách. Có một chuyện mà ai nghe đến cũng phải sửng sốt, bởi vào dịp khách về đông, có cô gái nọ đã phải tiếp đến 50 khách. Mỗi lần đi khách, các cô được quản lý đánh dấu “x” vào cạnh tên mình trong mảnh giấy nhỏ, dấu đó được gọi là “séc” (lần) đi khách. Bình thường cô nào được cho là thu nhập khá thường được đánh dấu 20 cái “x” trở lên, gọi là kiếm ăn được.

Với một ngày đi tiếp khách như vậy, thu nhập của gái m.ạ.i d.â.m đã lên tới cả triệu đồng. Đây là mức thu nhập ngất ngưởng mà nếu ở quê làm ruộng hoặc đi làm công nhân chẳng bao giờ các cô có được, trong khi lại không phải chịu vất vả, nắng gió. Mỗi khi hỏi lý do vì sao phải đi bán thân, bao giờ người hỏi cũng nhận được câu trả lời: “Vì gia đình quá nghèo, nhà lại đông anh chị em, bố mẹ làm không đủ để nuôi nên đi làm để lấy tiền phụ bố mẹ nuôi các em”.

Có cô có chồng, có con rồi vẫn tiếp tục hành nghề cũng chỉ vì kiếm thêm tiền nuôi con, phục vụ chồng. Có cô lại tâm sự, ngoài vì tiền cũng là vì bị người yêu phụ tình nên “làm nhiều để trả thù đời, trả thù tình”. Cô khác lại nói do chẳng biết làm gì, lại được bạn bè dụ dỗ, rủ rê nên đã… nhắm mắt đưa chân.

Những chuyện buồn

Đó chỉ là tâm sự của những cô gái bán thân. Có bao nhiêu phần trăm là thật qua những lời nói đó? Không ai kiểm chứng cả. Nhưng rõ ràng, các cô (ở nhiều địa phương) đã dồn về Quất Lâm làm một thứ nghề mạt hạng nhất xã hội, đang gây tranh cãi là có công nhận đó là một nghề hay không. Và có phải, cứ cuộc sống khó khăn là đi bán thân?.

Cũng vì tiền nên các cô gái càng dấn thân cho những cuộc mây mưa làm hài lòng khách, khiến cho bãi biển Quất Lâm – dù ở những ngày trời xấu, nước đục – khách vẫn nườm nượp kéo đến. Họ đến không phải để tắm mà để “giải khuây”. Vì hoạt động m.ạ.i d.â.m đã trở nên công khai, lộ liễu nên người dân quanh vùng đã ngại đến tắm, nhất là đối với các cô gái thôn quê, họ chẳng dám bén mảng tới vì sợ nghĩ là “gái hàng”.

Đối với khách làng chơi, nhiều quý ông rơi vào cảnh “hết cả hồn” bởi trong khi “lâm trận” bị rách bao cao su, sợ bị mắc bệnh phải đi thử HIV, chờ đợi thấp thỏm. Có anh còn mắc nạn khi bị gái bán d.â.m cắn để lại vết thâm trên người, về nhà không biết trả lời thế nào với vợ. Trên thực tế có rất nhiều bệnh lây nhiễm qua đường tình d.ụ.c hoặc do sinh hoạt t.ìn.h d.ụ.c vô độ gây nên như nấm, sùi mào gà, lậu, viêm gan B, ung thư bộ phận sinh dục…

Căn bệnh thường gặp của gái làng chơi 

Thời gian gần đây, dư luận quan tâm đến chuyện hàng trăm người từng bán d.â.m trên cả nước được trở lại cộng đồng theo quy định của Luật Xử lý vi phạm hành chính. Và thời gian sắp tới, toàn bộ gái mại d.â.m sẽ không bị áp dụng các biện pháp giáo dục tại xã, phường, thị trấn và đưa người bán d.â.m vào cơ sở chữa bệnh. Các chuyên gia lo ngại, việc thả gái mại d.â.m ra đường sẽ khiến cho tình trạng mại d.â.m bùng phát, khó kiểm soát.

Ông Nguyễn Ngọc Thạch, trưởng Chi cục Phòng chống tệ nạn xã hội (Sở LĐ-TB&XH TP. HCM) tỏ ra rất quan ngại: “Một khi những gái mại d.â.m này được trả tự do thì tỷ lệ quay lại con đường cũ là rất cao.

Hơn nữa, khi gái mại d.â.m được trả tự do, nguy cơ nạn mại d.â.m một cách công khai lại một lần nữa bùng nổ. Những gái mại d.â.m đang được quản lý tại Trung tâm Giáo dục Xã hội này trước đây đã từng bị phạt hành chính nhiều lần nhưng sau đó vẫn tiếp tục tái phạm”.

Và rồi mại d.â.m chắc chắn sẽ vẫn “đồng hành” trong đời sống con người mà chẳng bao giờ có một phương án giải quyết triệt để. Tôi đồ rằng, nhiều gái mạ.i d.â.m ở Quất Lâm sẽ mừng thầm, rằng họ sẽ vô tư thoải mái hành nghề bởi nếu có bị bắt, thì chỉ bị phạt ít tiền, rồi sẽ vẫn… ngựa quen đường cũ.

Tâm sự nữ sinh làm gái: Em muốn thoát nhưng nghĩ tới “DÙI CUI” của khách em lại thèm!

Tự nhủ chỉ làm gái gọi đến khi đỡ khó khăn thì bỏ, nhưng đến lúc muốn thoát mới thấy không dễ.

Trót nghiện đi khách

Đó là lời tâm sự của Linh (sinh viên một trường đại học ở quận 3, TP.HCM). Trong một lần đi xe buýt, Linh vô tình quen biết với một quý bà sang trọng. Chính quý bà ấy đã dẫn dắt Linh vào nghề khi chỉ mới là sinh viên năm nhất.

Linh tâm sự: “Lúc mới đi khách lần đầu tôi thấy rất sợ và lo lắng, nhưng về sau tôi lại có cảm giác yêu nghề. Cứ hôm nào không đi khách là tôi lại thấy chán. Khi tốt nghiệp, tôi xin việc đi làm bình thường như những bạn khác nhưng được một thời gian tôi lại bỏ việc. Tự nhiên chân lại về lối cũ”.

Cũng như Linh, Xuân Anh đã từng là một gái gọi sinh viên có nhiều khách quen quận Bình Thạnh, TP.HCM. Sau khi ra trường, cô đã rũ sạch quá khứ, xin làm kế toán cho một công ty kinh doanh nội thất, và đã có người yêu.

Cô thở phào nhẹ nhõm vì có thể bắt đầu một cuộc sống mới. Thế nhưng bất chợt một hôm cô tình cờ gặp lại khách hàng cũ của mình, và chuyện gì đến cũng phải đến. Thực sự có nhiều ông khách có hàng khủng và kỹ thuật điêu luyện khiên cô nhớ nhung…

Xuân Anh không thể cưỡng lại đề nghị rất sộp của anh ta nên đã nhận lời “vui vẻ” với nhau. Cứ như vậy, cô và anh ta gặp nhau thường xuyên hơn. Anh ta vẫn trả tiền đều đặn, thậm chí nhiều hơn ngày xưa khi cô còn là sinh viên. Chỉ cần vài hôm là đã đủ bằng số tiền cô đi làm cả tháng. Giờ cô vẫn đang cố giấu người yêu của mình nhưng không biết có thể giấu đến bao giờ.

Nữ sinh viên bỗng dưng thành… gái gọi

Hầu như gái gọi sinh viên nào cũng muốn thay đổi cuộc sống sau khi tốt nghiệp. Nhiều cô cho rằng đây là nghề tạm bợ nhàn hạ để có thể vừa đi học vừa kiếm tiền chi tiêu. Sau khi tốt nghiệp ra trường, có những cô không nghiện s.e.x, cũng không cần tiền nữa nhưng vẫn không thể thoát khỏi nghề.

Chi (sinh viên trường Đại học Đ.N, quận Hà Đông, Hà Nội) kể lại: “Tôi đã từng ngu ngốc nên mới bị mắc bẫy rồi dấn thân vào nghề này. Tôi đã cố thoát khỏi nó nhưng không thể. Tôi “đi khách” khoảng 1 năm là cảm thấy đã đủ tiền trang trải cho các năm học sắp tới nên tôi quyết định dừng lại. Nhưng trong số những người mà tôi đã từng “đi khách”, có một người đàn ông rất mê tôi.

Mặc cho tôi van xin, ông ấy dọa sẽ cho cả trường biết chuyện tôi làm cave nếu tôi dám ngừng việc này. Tôi không biết tôi phải làm thế nào, nên đành cắn răng chịu đựng và chờ đợi đến lúc ra trường. Tôi sẽ chuyển đi nơi khác sống, có lẽ như vậy mới thoát khỏi”.

Nếu như Chi bị khách hàng ép tiếp tục thì Mai (sinh viên quận Thủ Đức, Tp. HCM) lại bị những người từng dẫn mối cho mình uy hiếp. “Tôi không sợ bị đuổi học nhưng lại sợ gia đình biết chuyện. Bố mẹ tôi vốn nghiêm khắc nên nếu chuyện này bị phát hiện, ông bà sẽ không chịu đựng nổi cú sốc này.

Chính vì vậy mà tôi vẫn phải đi khách hàng ngày, dù tôi đã chán ngấy việc này. Bán thân xác của mình, tuổi trẻ của mình để cho kẻ khác chà đạp, với số tiền rẻ mạt lại còn bị bọn dắt mối ăn chặn đến hai phần ba. Quả thực quá cay đắng!”, Mai vừa khóc vừa nói.